Hôm qua tôi tròn 30 tuổi. Mẹ gọi điện chúc mừng và hỏi: "Sao chưa lấy vợ?" Sếp hỏi "Định khi nào thăng tiến?" Bạn thân hỏi "Có kế hoạch gì chưa?"
Tôi muốn nói: Tôi không biết. Tôi thực sự không biết.
Áp lực của "đúng tiến độ"
Có một cái timeline vô hình mà xã hội vẽ ra cho chúng ta: 22 tốt nghiệp, 25 ổn định công việc, 27-28 lấy vợ chồng, 30 có nhà con cái.
Tôi đã cố theo timeline đó. Có việc làm ổn định — nhưng không thích. Hẹn hò vài người — nhưng không yêu. Tiết kiệm mua nhà — nhưng không biết sẽ sống ở đó với ai, vì điều gì.
Có lẽ không phải tôi chậm. Có lẽ tôi chỉ đang đi theo con đường khác.
Tôi vẫn chưa tìm ra con đường đó là gì. Nhưng hôm nay, tôi quyết định cho phép bản thân không biết.
💬 Bình luận (2)
Bài viết chạm đúng tim mình. Cảm ơn bạn đã dám chia sẻ.
Mình cũng từng ở hoàn cảnh tương tự. Giờ nhìn lại thấy mọi thứ đã tốt hơn nhiều.
Để lại bình luận