Tôi đã dành 3 năm yêu một người không bao giờ coi tôi là lựa chọn đầu tiên
Tình yêu

Tôi đã dành 3 năm yêu một người không bao giờ coi tôi là lựa chọn đầu tiên

Anh ấy không bao giờ nói dối tôi.

Đó là điều tôi hay tự nhủ để biện hộ cho mình mỗi khi ai đó hỏi "sao mày không bỏ đi từ lâu?". Anh ấy không nói dối — anh ấy chỉ không nói thật. Và tôi, ngốc nghếch một cách rất có ý thức, đã chọn tin vào khoảng trống giữa hai thứ đó.


Lần đầu gặp nhau là cuối năm 2020, trong một buổi họp nhóm mà cả hai đều không muốn đến. Anh ngồi góc bàn, tai nghe nhét một bên, nhìn ra cửa sổ. Tôi để ý vì anh trông có vẻ đang nghĩ đến chuyện gì đó quan trọng hơn tất cả những gì đang xảy ra trong phòng — và cái cảm giác đó, tôi hiểu lắm.

Sau buổi đó chúng tôi nhắn tin. Rồi gặp nhau. Rồi thành thói quen.

Anh không hỏi tôi có muốn yêu anh không. Anh cũng không nói anh yêu tôi. Anh chỉ ở đó — gọi điện lúc 11 giờ đêm khi không ngủ được, nhắn tin hỏi "mày ăn chưa" vào buổi trưa, đôi khi chở tôi về mà không cần lý do. Tôi tự vẽ ý nghĩa vào những hành động đó. Tôi giỏi việc đó lắm.


Tháng thứ tám, tôi biết anh có một người con gái khác. Không phải vì anh nói — mà vì tôi thấy tên cô ấy xuất hiện đủ nhiều lần trên màn hình điện thoại của anh để tôi không thể giả vờ không nhận ra. Tôi hỏi. Anh bảo "bạn bè thôi, lâu rồi quen nhau".

Tôi tin. Hay đúng hơn — tôi chọn tin.

Không phải vì tôi ngây thơ. Tôi 25 tuổi, không phải trẻ con. Tôi tin vì sự thật kia nhìn đau quá, mà lúc đó tôi chưa sẵn sàng đau.


Hai năm tiếp theo là chuỗi những lần tôi tự thuyết phục bản thân rằng mọi thứ vẫn ổn.

Anh hay về muộn — "bận việc". Anh hay hủy kế hoạch vào phút chót — "có chuyện đột xuất". Anh không post ảnh tôi lên mạng, không giới thiệu tôi với bạn bè, không bao giờ nhắc đến tương lai theo cái cách mà người ta hay nhắc khi họ thực sự nghĩ tới tương lai cùng nhau.

Nhưng anh vẫn gọi. Vẫn nhắn tin hỏi tôi ăn chưa. Vẫn ở đó theo đúng cái cách đủ để tôi không buông, mà không đủ để tôi thực sự có anh.

Giờ nhìn lại tôi mới nhận ra — đó không phải tình yêu. Đó là sự tiện lợi. Và tôi đã là lựa chọn tiện lợi của anh suốt ba năm.


Chuyện kết thúc không có cao trào.

Không có cãi nhau lớn. Không có nước mắt ào ào. Chỉ là một buổi chiều tháng Ba, anh nhắn tin bảo "mình nên nói chuyện", rồi sau đó nói rằng anh và cô gái kia đang nghiêm túc và anh cần "sắp xếp lại mọi thứ".

Sắp xếp lại mọi thứ. Tôi là một phần của "mọi thứ" cần được sắp xếp lại.

Tôi không nói gì nhiều. Tôi chỉ hỏi một câu: "Từ bao giờ?"

Anh im lặng một lúc rồi trả lời: "Lâu rồi."

Và đó là lúc tôi hiểu — anh không bao giờ nói dối tôi vì anh không cần. Tôi đã tự nói dối mình giúp anh rồi.


Hôm nay là tháng Năm. Hơn một năm kể từ cái tin nhắn đó.

Tôi không hận anh. Điều này không phải cố tỏ ra trưởng thành — tôi thực sự không hận. Anh không phải người xấu. Anh chỉ là người không đủ dũng cảm để nói thật, và tôi là người không đủ dũng cảm để hỏi thẳng. Chúng tôi hoàn hảo cho nhau theo đúng cái nghĩa tệ nhất của từ đó.

Điều tôi mất nhiều thời gian nhất để chấp nhận không phải là mất anh — mà là mất ba năm. Ba năm tôi có thể đã dành để yêu ai đó thực sự muốn yêu tôi, hoặc đơn giản là để yêu bản thân mình tốt hơn.

Nhưng thôi. Mất rồi thì mất.


Nếu bạn đang đọc cái này và nhận ra mình trong đó — không phải câu chuyện của tôi, mà cái cảm giác — thì tôi chỉ muốn nói một thứ:

Người thực sự muốn có bạn sẽ không để bạn phải đoán.

Họ sẽ không để bạn tự vẽ ý nghĩa vào những khoảng trống. Họ sẽ điền vào đó bằng lời nói, bằng hành động, bằng sự rõ ràng mà người yêu nhau thì nên có.

Còn nếu bạn đang ở trong mối quan hệ mà mình phải liên tục tự thuyết phục là "vẫn ổn" — thì có lẽ, nó không ổn đâu.

Tôi chỉ ước có ai đó nói với tôi điều đó sớm hơn ba năm.

← Quay lại trang chủ

💬 Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Để lại bình luận

* Bình luận sẽ được duyệt trước khi hiển thị.