Tôi ghét bố — và tôi đang học cách tha thứ điều đó
Gia đình

Tôi ghét bố — và tôi đang học cách tha thứ điều đó

Bố tôi không phải người xấu theo kiểu phim ảnh. Ông không uống rượu, không đánh mẹ, không bỏ đi. Ông chỉ... vắng mặt — ngay cả khi ngồi cùng bàn ăn.

Những bữa cơm im lặng

Tôi không nhớ bố từng hỏi tôi hôm nay ở trường ra sao. Ông ngồi ăn, xem điện thoại, rồi về phòng. Mẹ tôi đã quen với điều này đến mức bà không còn trông chờ nữa.

Khi tôi 15 tuổi, tôi thi trượt đại học lần đầu. Bố nhìn tờ kết quả, chỉ nói: "Học mà không nên thân thì học làm gì."

Câu đó theo tôi suốt 10 năm.

Trị liệu và nhận ra

Năm 25 tuổi, tôi bắt đầu đi gặp chuyên gia tâm lý. Bà ấy hỏi tôi: "Điều anh muốn nhất từ bố là gì?"

Tôi không trả lời được. Tôi khóc — lần đầu tiên khóc vì bố sau nhiều năm tập không cần ông.

Tôi muốn ông nói: "Bố tự hào về con."

Chỉ vậy thôi.

Tha thứ không có nghĩa là chấp nhận. Nó chỉ có nghĩa là tôi chọn không để điều đó tiếp tục nuốt chửng tôi.

← Quay lại trang chủ

💬 Bình luận (2)

Nguyễn Lan 09/05/2026 02:03

Bài viết chạm đúng tim mình. Cảm ơn bạn đã dám chia sẻ.

Trần Khoa 09/05/2026 02:03

Mình cũng từng ở hoàn cảnh tương tự. Giờ nhìn lại thấy mọi thứ đã tốt hơn nhiều.

Để lại bình luận

* Bình luận sẽ được duyệt trước khi hiển thị.